nguyễn văn hóa
- At left, French actress Aymeline Valade; at
right, American ingenue Elle Faning. Photos: Getty Images; REX / Shutterstock
Ông Tây là dân tộc đa số thuần chủng --dân Gaulois, có truyền
thống văn hóa dày và đậm. Chế độ phong kiến quý tộc Tây cũng có một chiều dài
và dày tương tự, nên họ kiêu ngạo và hãnh tiến. Ông Mỹ là một ông ‘’hợp chủng’’,
có tinh thần khai mở, mã thượng giang hồ, và một số lớn từng là nạn nhân của chế
độ quý tộc Âu châu (trong đó có tôn giáo), nên khi đến vùng đất mới, họ mang
tinh thần vừa ‘’cao bồi’’ lẫn nghĩa hiệp. ‘’Cao bồi’’ thể hiện qua tinh thần
‘’duel’’ bằng đấu súng để giải quyết mọi mâu thuẫn, thù hằn, tranh chấp cá
nhân. Anh rút súng nhanh, bắn súng tài nghệ thì anh thắng cuộc đấu. Quang minh
chính đại, không có chơi chùng chơi lén. Tinh thần ‘’duel’’ này chính là kế thừa
tinh thần đấu kiếm của Âu châu!.
Người ‘’Mỹ mới’’ đến vùng đất mới không nham hiểm, bảo thủ,
hoách lác, mà có khi là ‘’ngây thơ’’ và dễ tin người trước những đối nhân xử thế
với loại người thâm trầm, hiểm, tráo trở, quỷ quyệt và mưu mô như người Tàu (hoặc
học trò của Tàu là Việt.) Tinh thần này khác biệt với người Nhật. Bởi cái
‘’dũng’’ của người Nhật hiển lộ rõ ràng, minh bạch như truyền thống ‘’duel’’ của
người Âu châu vậy. Một cá nhân người Nhật sẵn sàng tự sát nếu họ lỡ vi phạm những
điều ô nhục cho bản thân mình, dòng tộc, tông phái. Vì vậy, tinh thần Phật Giáo
của Nhật Bản khác xa với tinh thần Phật Giáo của Ấn Độ, Trung Hoa (và học trò
Việt). Phật Giáo Nhật Bản từ thời Suzuki thâm nhập và gây ảnh hưởng lớn cho một
số người trí thức Mỹ (thường họ là thành phần trung lưu hoặc trên trung lưu),
và cư ngụ ở những khu vực (Zip codes, City, County) có một mức độ thụ đắc giáo
dục và văn hóa cao.